.
 
Trang ChínhkaraokeCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chỉ đơn giản là ... chia tay!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
typhunoibuon
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 79
Join date : 09/02/2010
Age : 39
Đến từ : VIET NAM

Bài gửiTiêu đề: Chỉ đơn giản là ... chia tay!   Wed Mar 31, 2010 10:58 pm

(Truyện online)

- Anh yêu em nhưng em không phải là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.


Tiếng Vũ trầm ấm hoà trong từng nhịp sóng của biển, tưởng chừng phẳng lặng bình yên thế nhưng nó làm Trâm như giật người. Dù vậy cô vẫn tĩnh lặng như cái chất vốn có của trái tim mình.


- Em cũng vậy, người quan trọng nhất với em là mẹ...

Vũ không nói thêm một lời nào, để mặc cho gió bông đùa từng làn tóc Trâm. Anh mỉm cười, khi nghĩ rằng "Tại sao mình không ghen với gió nhỉ?" Rồi ý nghĩ ngộ nghĩnh đó tan biến đi khi Trâm lại hỏi bất ngờ:

- Nếu chúng mình chia tay thì sao nhỉ?

Vũ như né tránh câu trả lời:

- Vì điều gì?

- Một trong hai chúng ta mệt mỏi.

- Ừ... Vũ lấp lửng dù anh muốn một câu trả lời dứt khoát.
Con người cũng thật kỳ lạ! Đôi lúc những tưởng mình sẽ chẳng bao giờ yêu thêm lần nào nữa. Đôi lúc như muốn lấy dây thép gai cột chặt trái tim mình để những vết hằn rỉ máu, rồi tự hứa sẽ không bao giờ để nó rung rinh nữa nhưng rồi lại xao động, lại thổn thức và non trẻ như lần đầu tiên. Lại thêm một ý nghĩ kỳ quặc trôi qua Vũ như một làn gió. Chỉ có điều làn gió ấy qua lại và quanh quẫn bên anh khá lâu rồi. Sau khi người ta nghi ngờ em trai anh là kẻ trộm (mà lý do mà ai cũng biết là vì nhà anh nghèo nhất xóm, lấy tiền đâu mà anh học đại hoc), sau khi chia tay mối tình thời trung học mà hiểu theo một nghĩa nào đó nó có liên quan chữ nghèo, anh lao vào cuộc sống như một con hổ bị thương. Anh bỏ mặc tất cả, miền quê yêu thương, con đường đại học, bạn bè và cả đam mê một thời mà anh gọi nó là tâm hồn mình - văn học. Như một kẻ thù đời, với anh tình yêu chỉ đơn giản là sự xa xỉ của cảm xúc. Anh cười khi nghĩ rằng:"Mình đang mua sự cô độc!"

Con người có cái chất của nó, với Vũ cũng vậy. Hơn hết tất cả, anh cột chặt trái tim mình vì anh không muốn phải đưa một người nào đó vào cuộc đời đầy gian truân của mình. Yêu, ai muốn làm người yêu mình khổ! Không biết từ bao giờ, cái tình yêu thấm đẫm màu vật chất ấy quyện vào tâm hồn anh. Anh những tưởng, mình sẽ mãi "bình yên" cho đến một ngày...

Đó là ngày Trâm bước vào đời anh. Anh và Trâm đến với nhau qua mối quan hệ đồng nghiệp. Trâm, một cô gái Sài Thành, khoát lên mình vẻ dịu dàng, nũng nịu của miền Nam và một tâm hồn lồng lộng gió. Với cô mọi thứ đều nằm trong chủ nghĩa "xê dịch" và không chắc chắn. Cả cách cô đến với anh cũng như vậy.

- Ngày đó, tại sao em "cưa" anh trước? Vũ như buột miệng.

- Vì anh đặc biệt.

- Đặc biệt thế nào?

- Kẻ rồ đời cuối thế kỷ!

Nói rồi, Trâm bỏ chạy... Anh đuổi theo trong tiếng cười khúc khích, trong tiếng sóng phẳng lặng của biển Vũng Tàu...
- Chúng mình chia tay thôi!

- Em mệt rồi ah?

- Ừ.

- Anh không thấy mệt à?

- Tại sao lại mệt?

- Vì yêu...

Vũ miên man suy nghĩ về viễn cảnh chốc nữa. Sau đoạn đối đáp đó, anh sẽ dùng đôi tay rắn chắc của mình để giữ Trâm lại. Nhưng...

- Chúng ta chia tay nhé! Trâm nhỏ nhẹ mà dứt khoát.

- Em mệt rồi ah?

- Anh và em cần sự tĩnh lặng để hiểu chính mình. Giờ thì em hiểu tại sao anh "rồ đời", dường như chúng ta không hợp nhau vì điều đó!

- Ừ... Vì dù sao với anh em cũng không phải là quan trọng nhất!

- Chúng ta từng hứa, nếu chia tay cả hai sẽ ra đi thật bình yên, anh còn nhớ chứ?

........

Sài Thành vẫn rộn ràng trong tiếng còi xe và phố xá. Nhưng đêm hôm đó, ở một góc nhỏ, có một kẻ lắng giọng trong một bài thơ mà hắn viết từ lâu lắm rồi...

"Tôi gặp em trong cuối cùng của sự ngây thơ, trong một ngày bạt nắng
Miệng em cười xinh xắn, tôi bâng quơ nhìn trong cay đắng riêng tôi.

Em và tôi - hai cửa sổ xa xôi tìm chung nguồn anh sáng
Tia nắng mai có bao giờ là hạt để tôi nhặt nhạnh về tặng em?

Thế mà yêu, nhiều đủ để không biết bao nhiêu và cũng không thể nói
Đêm về, tiếng gọi "Em" cũng như đêm...

Tình yêu?
Tình yêu có bao giờ là lời hứa hẹn êm đềm
Cho tôi nợ em ngôi nhà hạnh phúc
Cho tôi nợ em tiếng cười và tiếng khóc
Của đứa trẻ đầu lòng và của môi em."

Sad Sad Sad Sad Sad
Vài nét về thằng tôi : Kẻ lãng du: "Có đôi khi- khẽ môi- tiếng thì thầm- rất nhỏ- Đủ làm lay ngọn cỏ- vỡ nhoà- hạt sương- Hạt nước vấn vương- thành mây bay mãi- Niềm tin tồn tại- che kín bầu trời- làm đẹp khắp nơi- khơi nguồn hi vọng- niềm tin nóng bỏng..."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://typhunoibuon.goodbb.net
 
Chỉ đơn giản là ... chia tay!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Chia sẻ nick facebook cho nhau =))
» Games Cộng Trừ Nhân Chia
» [26/5/15][News] PD của Running Man chia sẻ về buổi ghi hình cùng BIGBANG
» Các bài toán chạy tàu
» Độ ngập nước chân vịt

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: VĂN HỌC :: TRUYỆN NGẮN-
Chuyển đến