.
 
Trang ChínhkaraokeCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Cái Ba Lô

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
typhunoibuon
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 79
Join date : 09/02/2010
Age : 39
Đến từ : VIET NAM

Bài gửiTiêu đề: Cái Ba Lô   Fri Mar 26, 2010 12:39 pm

BÀI VIẾT NÀY LÀ CỦA MỘT NGƯỜI BẠN CỦA TÔI VIẾT.RẤT HAY VA CẢM XÚC .NAY XIN ĐĂNG LÊN ĐỂ MỌI NGƯỜI CÙNG ĐỌC VÀ NGẪM.

Cái Ba Lô* ( giỏ sách)

Đã từ lâu, không biết vô tình hay cố ý, hay cuộc sống bận rộn tấp nập với trăm điều khó khăn, nên tôi không có nhiều thời gian để nghĩ ngợi với những phút thảnh thơi mông lung và thả hồn theo dòng suy nghĩ miên man bất tận. Chợt đâu, đêm nay, giữa cô liêu mịch mùng nơi đất khách quê người, với cái lạnh lẻo của giá đông, như có điều gì đó, nó thôi thúc làm tôi không thể chợp mắt, và gợi lên nhiều điều suy tư. Nên tôi đành ngồi đây, viết cái gì đó, có thể là sự suy nghĩ, và củng có thể là sự hoài niệm, hay là lời tri âm tâm tình với cỏi lòng, cho vơi đi nổi buồn hiu quạnh của kẻ tha phương.
Mà viết gì đây nhỉ, nói gì nhỉ? Tôi không có gì để viết và để nói. Nhưng sao cỏi lòng vẩn có gì đó, như nổi buồn, như niềm vui vô cùng thăm thẳm và dịu vợi. Nghĩ lại, thời gian đi qua củng thật mau, mới hôm nào đây, một thân một mình, chập chửng trên đất người, bây giờ ngồi đây mà cứ ngở rằng là hôm qua. Thế mà, đã là ba năm, một thời gian không dài không ngắn. Ba năm, với những đắng cay ngọt bùi, với bao trải nghiệm của cuộc sống vô thường gian truân của kiếp tha phương trên đất người. Ngẩm lại, biết bao là vui vui buồn buồn tủi tủi của một hành trình mà tôi đã đi qua. Ba năm, một thời gian không dài không ngắn, nhưng ba năm củng là chuổi ngày vô thường, nó làm cho cái ba lô của tôi ngày nào rất mới giờ đã củ kỷ. Nhìn nó, sao lòng thấy vui và buồn, và nhiều ưu tư quá, phải nói làm sao cho bạn hiểu nhỉ? Nó, cái ba lô, cái giỏ sách của tôi, chưa từng biết giận hờn than trách điều gì, dù tôi có đối xử nó thế nào, dù tôi có gối đầu trên nó trong những đêm trường lạnh lẻo, hay vứt trong xó cạnh của những lúc mệt mỏi tan trường trở về.
Bạn biết không, nó là kỷ niệm vô giá với tôi đó bạn ạ! Nó cùng tôi từ buổi ban đầu trong cuộc hành trình xa quê mù mịch, với bao âu lo, trăn trở thổn thức cùng hoài bảo của người ra đi mong ngày trở về. Nó cứ lầm lì không nói, nhưng tôi biết, nó rất thương và tốt với tôi. Có lẻ, một ngày nào đó, nó sẻ mãi xa tôi, nó sẻ không còn bên tôi, nó sẻ bị quy luật vô thường của cuộc đời khắc nghiệt chi phối. Nhưng với tôi, dù nó tồn tại hay bị quy luật vô thường chi phối, điều đó không quan trọng, không cần thiết. Vì nó mãi mãi là kỷ niệm, mãi mãi là người bạn, là người đồng hành cùng tôi trong những ngày buồn vui trên đất khách quê người. Và tôi củng chỉ cần biết, mình đã cỏng nó trên lưng mổi ngày khi đến trường, trở về cùng nó trên tay của giờ tan học, ôm nó vào lòng khi ngồi xe bus hoặc tàu điện ngầm…, và như thế, không biết từ bao giờ, nó đã trở thành người bạn, kẻ tri ân mà tạo hóa đã ban cho tôi cuộc sống này.
Mà hay, sao hôm nay, tôi lại viết cái ba lô của mình, cái túi sách củ kỷ đã móc meo này nhỉ! Phải chăng, tôi quá đa cảm, quá luyến tiếc, quá trân quý cái mốc thời gian đã qua! Hay là tôi quá đa sầu, quá mộng mơ, quá vu vơ đến ngù ngờ để rồi ngồi giữa đêm trường bơ vơ lạnh lẻo viết về cái ba lô vô tri vô giác, không biết giận thương, buồn vui hờn trách nói năng tình cảm này! Hay là, từ cỏi lòng tôi có gì đó buồn vui lẩn lộn để rồi tự mình thâu đêm cùng nó tâm sự! Hay tôi quá tham lam ích kỷ, vì tôi sợ một ngày nào đó, nó không còn là bạn sát cánh bên tôi, không còn giúp đở tôi, không còn nghe tiếng thì thầm của tôi trong những đêm mưa rả rít để lòng thấy ấm hơn, không cùng tôi thở những cung bậc trầm buồn trên những nấc thang còn lại của cuộc đời, hay cùng tôi rảo bước rong chơi giữa chốn phồn hoa du dương chập chùng u linh quỷ khốc tạm bợ này…
Nhưng thôi, tôi không cần biết, không cần hỏi, không cần trả lời, không cần nói, không cần suy nghĩ hay đắn đo điều gì, tôi chỉ muốn lặng im và gối đầu trên nó để chợp mắt. Để rồi, ngày mai, vượt lên tất cả, tôi lại cỏng nó trên lưng đến trường và trở về cùng nó trên tay.

TÁC GIẢ
MINH TIẾN
DL Khuya 27 tháng 12 năm 2009
Tự bình:
1) Ông bạn ơi, ông viết cái ba lô của ông, chỉ cái ba lô thôi sao mà nghe có vẻ:
Trăm năm trước thì ta chưa có
Trăm năm sau có củng như không
Cuộc đời có có không không
Trăm năm còn lại tấm lòng thủy chung.

2) Ông bạn ơi, người ta tặng ông chỉ cái Ba lô, sao ông viết nghe có vẻ mùi nẩm quá, mai mốt tui biếu ông cai Boeing để ông đi, chắc ông viết Cái máy bay gì gì đó hấp dẩn lắm, có thể nó trở thành tác phẩm văn học bất hủ để lại cho nhân loại qua…. khà khà khà.
Khà khà khà, ông bạn vui tính quá, người ta biếu cái ba lô, khổ khổ thì còn tình còn cảm, nếu mà Bác biếu tôi Chiếc Boen gì đó, tôi vi vu miết, có lẻ tình tình cảm cảm nó rớt rụng sau đuôi của Boeing rồi Bác ạ… khà khà khà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://typhunoibuon.goodbb.net
 
Cái Ba Lô
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: VĂN HỌC :: CẢM XÚC-
Chuyển đến